FAITH IN HOPE ➳ Characters

CHARACTERS

By Khánh Linh

Karen Gillan as Mellorise Garcy

15 (72nd Hunger Games)
18 (Catching Fire)
18-19 (Mockingjay)

“You’ve promised. You and me, and forever. I’m gonna spend the eternity with nobody else but you, just with you, the one and only Finnick Odair, my Finnick.”

"

Sam Claflin as Finnick Odair

14 (65th Hunger Games)
24 (Catching Fire)
24-25 (Mockingjay)

“Darling, we’re gonna get out of here, alive. I promise. Then we will get married, have children, and live happily ever after. How does that sound to you, Miss Garcy?”

 How does that sound to you, Miss Garcy?"

Douglas Booth as Deekon Garcy15 (65th Hunger Games)

Douglas Booth as Deekon Garcy
15 (65th Hunger Games)

Douglas Booth as Deekon Garcy15 (65th Hunger Games)

Max Irons as Louden Irvine18 (72nd Hunger Games)

Max Irons as Louden Irvine
18 (72nd Hunger Games)

Max Irons as Louden Irvine18 (72nd Hunger Games)

Lady Gaga as Tessa Comfrey
30-40s

Lady Gaga as Tessa Comfrey30-40s

Alexandra Daddario as Reagan Chase18 (72nd Hunger Games)21 (Catching Fire)

Alexandra Daddario as Reagan Chase
18 (72nd Hunger Games)
21 (Catching Fire)

Alexandra Daddario as Reagan Chase18 (72nd Hunger Games)21 (Catching Fire)

Mackenzie Foy as Bonnie Irvine
11 (72nd Hunger Games)
14 (Catching Fire)

Mackenzie Foy as Bonnie Irvine11 (72nd Hunger Games)14 (Catching Fire)

Makenzie Moss as Makenzie Chase
12 (73rd Hunger Games)

72nd Annual Hunger Games’ Tributes

Lucky Blue Smith as Garnet 17District 1

Lucky Blue Smith as Garnet 
17
District 1

Marie Avgeropoulos as Amethyst 'Ame'18District 1

Marie Avgeropoulos as Amethyst ‘Ame’
18
District 1

Marie Avgeropoulos as Amethyst 'Ame'18District 1

Alex Pettyfer as Cruz
18
District 2

AnnaSophia Robb as Macel16District 2

AnnaSophia Robb as Macel
16
District 2

AnnaSophia Robb as Macel16District 2

Lola Cook as Ceit
12
District 9

District 3
Booth – 14
Neggy – 13

District 4
Bland – 18
Emmon – 17

District 5
Geral – 15
Shirley – 15

District 6
Fitz – 16
Aprile – 12

District 7
Trest – 16
Shasa – 17

District 9
Braden – 13

District 10
Rowan – 16
Onata – 16

District 11
Jade – 12
Siena – 14

District 12
Dunton – 15
Millie – 13

Advertisements

FAITH IN HOPE ➳ Epigraph

EPIGRAPH

“The World will be watching.”

From the Treaty of the Treason: In penance for their uprising, each district shall offer up a male and female between the ages of 12 and 18 at a public "Reaping

From the Treaty of the Treason: In penance for their uprising, each district shall offer up a male and female between the ages of 12 and 18 at a public “Reaping.” These Tributes shall be delivered to the custody of The Capitol. And then transferred to a public arena where they will Fight to the Death, until a lone victor remains. Henceforth and forevermore this pageant shall be known as The Hunger Games.

“War. Terrible war. Widows, orphans and a motherless child. This was the uprising that rocked our land. Thirteen districts rebeled against the country that fed them, loved them, protected them. Brother turned on brother until nothing remained. And then came the peace, hard fought, sorely won. The people rose up from the ashes and a new era was born. But freedom has a cost. When the traitors were defeated, we swore as a nation we would never know this treason again. And so it was decreed, that each year, the various districts of Panem would offer up in tribute one young man and woman to fight to the death in a pageant of honor, courage and sacrifice. The lone victor, bathed in riches, would serve as a reminder of our generosity and our forgiveness. This is how we remember our past. This is how we safeguard our future.”

“May the odds be ever in your favor.”

“The male Tribute from District 8 for the 65th Annual Hunger Games.
Deekon Garcy.”

“Ladies and gentlemen. May I present the winner of the 65th Annual Hunger Games.
Finnick Odair, District 4.”

“Now, the time has come for us to select one courageous young man and woman for the honor of representing District 8 in the 72nd Annual Hunger Games. As usual, ladies first.

Mellorise Garcy.”

“Our Tributes from District 8.
Louden Irvine and Mellorise Garcy.”

“Ladies and gentlemen. May I present the winner of the 72nd Annual Hunger Games.
Mellorise Garcy, District 8.”

“Ladies and gentlemen, this is the 75th year of The Hunger Games. And it was written in the charter of The Games that every 25 years, there would be a Quarter Quell to keep fresh for each new generation the memory of those who died in the uprising against The Capitol. Each Quarter Quell is distinguished by Games of a special significance. And now on this, the 75th anniversary of our defeat of the rebellion, we celebrate the 3rd Quarter Quell as a reminder that even the strongest cannot overcome the power of The Capitol. On this, the 3rd Quarter Quell Games, the male and female Tributes are to be reaped from the existing pool of Victors in each district. Victors shall present themselves on Reaping Day regardless of age, state of health or situation.”

“I volunteer as Tribute.”

FAITH IN HOPE ➳ Finnick Odair

FAITH IN HOPE ➳ Finnick Odair

Mellor, your name lingers on the tip of my tongue. Mellor, your name is the most beautiful sound in the world. Mellor, Mellorise Garcy, I love you, I love you dearly.

Tác giả: Khánh Linh

Thể loại: Đồng nhân The Hunger Games

Nhân vật chính: Mellorise Garcy ➳ Finnick Odair

Start: 02/2017

Finish: –

Mục lục

Epigraph

Characters

Prologue

Act one – The 72nd Hunger Game

i. | a tribute

***

All characters belong to Suzanne Collins, excluding Mellorise Garcy and a few others.

***

TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS Khánh Linh VÀ WATTPAD nmklinh

SAVE ME ϟ Prologue

PROLOGUE

Albus Dumbledore bước vào văn phòng của mình, chỉ với một cái vẫy nhẹ đũa phép, chiếc chậu Tưởng Ký từ bên trong tủ đã nhanh chóng bay ra ngoài

By Khánh Linh

Albus Dumbledore bước vào văn phòng của mình, chỉ với một cái vẫy nhẹ đũa phép, chiếc chậu Tưởng Ký từ bên trong tủ đã nhanh chóng bay ra ngoài.

Ngày đã vào thời điểm hoàng hôn, một chút ánh sáng còn sót lại, theo khe hở từ cửa sổ phía trên cao, chiếu từng mảng nắng nhạt xuống nền nhà, hắt lên bề mặt trong suốt của cái Tưởng Ký, khiến thứ vật chất trắng sáng bàng bạc ấy như được nhuộm một lớp sơn vàng cam óng ánh.

Albus Dumbldedore đổ chất lỏng đặc sệt đựng trong một cái lọ nhỏ vào chậu, sau đó cúi người xuống. Chỉ một loáng, căn phòng đã không còn người.

Phạm Tâm Khiết đứng trong thang máy, nhìn hình ảnh của bản thân phản chiếu trong tấm gương trước mặt, không khỏi thở dài.

Khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đầy tơ máu và bọng mắt đen rõ ràng bên dưới, mái tóc buộc đuôi ngựa tán loạn, môi khô nứt nẻ, cả người lộ rõ vẻ thiếu ngủ trầm trọng.

Thật không thể hiểu nổi, một nhân viên quèn như cô, làm một công việc văn phòng bình thường, tại sao lại phải tăng ca còn nhiều hơn cả bác sĩ phòng cấp cứu như thế?

Uống vào một ngụm cà phê đen đặc, vị đắng như phá nát vị giác tràn ngập trong miệng, nhưng tinh thần vẫn như cũ mệt mỏi vô cùng.

Đương thẩn thờ nhìn vào con số đang tăng lên trên màn hình điện tử, đột nhiên một tiếng động lớn phát ra từ phía trên nóc thang máy, nghe như tiếng đứt dây cáp, sau đó là thang máy, dưới tác động của trọng lực, rơi tự do xuống.

Cả không gian rung lắc dữ dội, ly cà phê trên tay đổ đi, thứ chất lỏng ấm nóng bắn lên trên áo, thấm vào da thịt, đau âm ỉ. Nhưng cơn đau từ vết bỏng chẳng thấm tháp gì so với sự hoảng loạn sợ hãi trong óc, Tâm Khiết nhào tới bảng điều khiển bấm hết số của tất cả các tầng cùng nút báo động, sau đó ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu.

Vào lúc ấy, cô chỉ nghĩ tới một thứ duy nhất. Cô chỉ mới hai mươi bốn tuổi, cô không thể chết như thế.

Nhưng Tâm Khiết đã quên rằng, bốn tuổi chết được, mười bốn tuổi chết được, thì hai mươi bốn tuổi cũng có thể chết đi, Thần Chết sẽ không vì số tuổi mà tha cho ai cả.

Tuy vậy, Thần Chết cũng sẽ có lúc có những sai sót, tạo ra những bước ngoặt định mệnh đầy bất ngờ vượt ra khỏi không gian và thời gian.

Trong tiếng hét của bản thân, Tâm Khiết mơ hồ nhìn thấy một luồng ánh sáng trắng đánh về phía mình. Ngay giây phút nó chạm vào cô, Tâm Khiết cảm thấy phần da tiếp xúc như bị điện giật. Ánh sáng dần dần bao vây lấy cô, không gian trước mắt như bị xoá sạch hết màu sắc. Bỗng sau lưng phát ra một tiếng nổ cực lớn, hai bề mặt kim loại và xi măng va chạm mạnh đến nỗi toé ra lửa, một mùi khét lẹt bốc lên trong không khí. Cũng trong giây phút đó, Tâm Khiết thấy bản thân như bị hút về phía trước, cả người không hề cảm thấy đau đớn gì. Như một chiếc lá đang bay lượn trong gió, cô thấy mình như đang lơ lửng trong không trung, trôi dạt theo một dòng chảy vô hình, vừa nâng đỡ cô, vừa cuốn cô đi.

Đó cũng là lúc Tâm Khiết mất đi ý thức.

Albus Dumbledore đang đứng trong Đại sảnh đường, nhưng dựa vào trang phục của các học sinh xung quanh và nhìn thấy chính bản thân mình đứng gần đó, trong một phiên bản trẻ hơn so với hiện tại, thì ông biết là mình đang ở trong quá khứ, hay nói đúng hơn là vào tháng hai năm 1943, cách thời điểm hiện tại khoảng hai chục năm, nếu như phần kí ức lấy được từ bà Macmillan này là chính xác.

Đại sảnh đường được trang hoàng một cách lộng lẫy, những bức tường được phủ một lớp sương bạc lóng lánh, trên trần nhà giăng hàng trăm vòng hoa và bóng tròn, dưới bầu trời đêm lung linh, càng khiến chúng phát ra ánh sáng như những vì sao tinh tú.

Trước mặt ông lúc này là hai đôi nam nữ, vừa nhìn liếc qua, ông đã nhận ra được Tom Riddle. Hắn ta mặc một bộ lễ phục màu đen, dưới ánh đèn, làn da hắn trông nhợt nhạt như xác chết. Cô gái đứng cạnh hắn, mà Albus Dumbledore chắc chắn rằng đó là bà Macmillan khi còn trẻ, nở nụ cười vui vẻ với hai người ở đối diện.

“Gaby, Edgar, tôi không ngờ hai bạn lại đi chung với nhau đấy.”

Chàng trai tóc vàng hơi nhếch môi, lướt qua bà Macmillan, liếc nhìn Tom Riddle, giọng nói đầy sự khinh bỉ không thể che giấu.

“Còn tôi thì không ngờ bạn lại đi chung với Riddle.”

Lúc này, Tom Riddle đang nhìn chăm chăm về phía cô gái tên Gaby. Nghe thấy lời nói của Edgar, hắn cũng chẳng thèm nhìn lại, chỉ cất giọng nhàn nhạt không nghe rõ vui buồn.

“Còn tôi thì cũng không ngờ cậu Macmillan đây lại đi cùng với quý cô Raines.”

Nghe nhắc tới tên mình, Gaby Raines hơi ngẩng đầu nhìn lên, chống lại đôi mắt đen kịt của Tom Riddle. Như bị doạ cho hoảng sợ, cô ta hơi giật mình, nhanh chóng cụp mắt xuống, lảng tránh ánh nhìn từ Riddle.

Bà Macmillan thấy bộ dạng của Gaby như thế thì hơi mím môi, nhăn mày không vui. Sợ Riddle tức giận, cô ta níu nhẹ lấy tay hắn ta, mỉm cười.

“Tom, anh có muốn ra nhảy với em không?”

Riddle dời mắt khỏi Gaby, nhìn xuống bà Macmillan, mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy chẳng thể lan tới đáy mắt.

“Được thôi.”

Hai người đi ra sàn nhảy, có vẻ như lúc này bà Macmillan chỉ quan tâm tới một mình Tom Riddle, cho nên khung cảnh xung quanh, bao gồm cả Gaby Raines và Edgar Macmillan, đều biến thành những bóng xám mờ nhạt, trở thành một phong nền lớn, làm nổi bật đôi nam nữ ở giữa sàn nhảy.

Dựa sát vào người Riddle, Albus Dumbledore có thể thấy được khuôn mắt rạng rỡ của Macmillan cùng sự hạnh phúc của cô ta như những quả bóng tròn trên trần nhà, lơ lửng trong không trung và phát ra ánh sáng dịu dàng nhu hoà.

Ông ta thấy Tom Riddle cúi đầu xuống, môi ghé vào tai Macmillan, nhỏ giọng thì thầm.

“Anh thật sự không ngờ, một phù thuỷ thuần huyết như em lại làm bạn với một Muggle-born như Raines.”

Không biết là do không khí lãng mạn vốn có của vũ hội, hay là do giọng nói đầy sức mê hoặc khó cưỡng của Riddle, mà Macmillan trông có vẻ mơ màng, hai mắt đờ đẫn trong niềm vui sướng như có hàng vạn ly rượu cứ liên tục rót đầy vào trái tim cô ta, khiến thần trí cô ta như say như mê.

Vốn muốn phản bác lời của Riddle, nhưng không hiểu sao lời ra khỏi miệng lại đổi khác.

“Vâng, lúc đầu em cũng không muốn, nhưng nó đối xử với em khá tốt, cho nên…”

“Giữ cô ta bên mình để làm người hầu?” Tom Riddle tiếp lời.

Macmillan dụi đầu vào ngực Riddle “Anh có thấy em xấu quá không?”

“Xấu? Em là thuần huyết, gia tộc của em có tên trong hai mươi tám dòng họ thuần chủng cao quý, ba em lại là cựu Bộ trưởng Bộ Phép thuật, phục vụ em chính là vinh hạnh của cô ta.”

“Đừng nói như thế, Gaby mặc dù là một Muggle-born, nhưng bạn ấy cũng là một phù thuỷ tài năng.” Với chút lí trí còn sót lại, Macmillan hơi nhỏ giọng bênh vực bạn thân của mình.

Hai mắt Riddle hơi loé sáng “Vậy sao?”

Hai chữ ấy vừa trầm thấp lại vừa dụ hoặc, làm cho Macmillan hận không thể moi hết ruột gan ra để đáp lại.

“Phải.”

“Như thế nào?”

“Gaby trong lớp học thì có vẻ bình thường, nhưng thật ra bạn ấy rất thành thục pháp thuật không lời. Em đã nhiều lần thấy bạn ấy làm pháp thuật mà không cần đọc thần chú.”

“Ồ, còn gì nữa?”

“Bạn ấy còn là một Hoá thú sư, giáo sư Dumbledore đã dẫn bạn ấy đến Bộ để đăng kí vào năm tư.”

Riddle hơi liếc mắt về phía xa, có lẽ là về hướng Gaby đang đứng “Anh có nghe nói Raines cũng rất thuần thục thuật Bế quan?”

“Thuật Bế quan? À, em có thấy dạo này bạn ấy hay mượn sách về thuật Bế quan ở thư viện, nhưng còn thuần thục sao? Em không chắc.”

Macmillan vừa dứt lời, Dumbldedore đã cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, qua một lúc, ông ta đã trở về lại phòng làm việc của mình.

Phân tích lại từng chi tiết trong trí nhớ của bà Macmillan, ông có thể chắc chắn, vì một lí do nào đó, Tom Riddle rất tò mò về Gaby Raines.

Mặc dù nhiều năm đã trôi qua, nhưng Albus Dumbledore vẫn nhớ khá rõ về cô học sinh này. Nếu so với các học sinh khác thì cô có thể nói là mờ nhạt với tính cách trầm lặng ít nói và hay ngại ngùng, nhưng với một giáo sư môn Biến hình vào thời điểm đó thì Raines khá nổi bật. Cô là một phù thuỷ sinh tài năng, thành thạo phép thuật không lời và thuật Hoá thú, và từng một lần hỏi ông về thuật Bế quan. Nhưng đó chẳng là gì so với sự nổi trội của Tom Riddle về phép thuật cả, cho nên ông vẫn không hiểu tại sao Riddle lại hứng thú với Raines như thế.

Và theo như ông suy đoán, thì Riddle tiếp cận bà Macmillan cũng chỉ để moi thông tin về Raines mà thôi, nếu không thì cô ta đã không chần chừ lâu như thế khi giao cho ông phần kí ức này. Cô ta đã cam đoan với ông là kể từ hôm ấy, Riddle không hề hỏi cô ta bất cứ thứ gì về Raines nữa, nhưng ông khá nghi ngờ về điều đó. Hoặc là bà Macmillan đang nói dối, hoặc là Riddle đã dùng phép Xoá trí nhớ với cô ta. Dù lí do là gì đi chăng nữa, thì ông cũng đã có được thứ mình muốn tìm.

Gabriella Lucy Raines, hay còn gọi là Gaby Raines, có thể là người duy nhất trên thế giới này có thể cứu lấy Tom Riddle, và quan trọng hơn, cứu lấy thế giới.

SAVE ME ϟ Epigraph – Cast

EPIGRAPH

Hình ảnh có liên quan

By Khánh Linh

In which a girl sacrifices everything to save the boy she loves, but to find out he is not the one that needs to be saved. She is.

.

CAST

CAST

Mia Wasikowska as Gabriella Lucy "Gaby" Raines

Mia Wasikowska as Gabriella Lucy “Gaby” Raines

09 July 1927, England

Muggle-born

“I’m supposed to hate you, but I end up falling for you. So I hate myself. I hate that I’m desperately and hopelessly in love with you.”

"

Christian Coulson as Tom Marvolo Riddle

Christian Coulson as Tom Marvolo Riddle

31 December 1926, England

Half-blood

“I do not love, never need it anyway.”

Lily Collins as Nina Fawley

Lily Collins as Nina Fawley

1927

Pure-blood

Bradley James as Edgar Macmillan

Bradley James as Edgar Macmillan

Late 1926

Pure-blood

Tom Riddle’s gang

 Boyd Holbrook as Abraxas Malfoy

Boyd Holbrook as Abraxas Malfoy

1926

Xavier Samuel as Angus Avery

Xavier Samuel as Angus Avery

1926

James McAvoy as Rudolph Lestrange

James McAvoy as Rudolph Lestrange

1926

Ian Somerhalder as Edwin Rosier

Ian Somerhalder as Edwin Rosier

Late 1926

Janis Ancens as Benjamin Nott

Janis Ancens as Benjamin Nott

1927

Colton Haynes as Frank Mulciber

Colton Haynes as Frank Mulciber

Late 1926

Sam Heughan as Antonin Dolohov

Sam Heughan as Antonin Dolohov

1927

Danielle Panabaker as Evelyn Travers

Danielle Panabaker as Evelyn Travers

1927

Additional characters

Grant Gustin as William Wilkins

Grant Gustin as William Wilkins

Late 1927

Alicia Vikander as Helena Prince

Alicia Vikander as Helena Prince

1926

Elle Fanning as Alice Avery

Elle Fanning as Alice Avery

1926

 

SAVE ME ϟ Tom Riddle

SAVE ME ϟ Tom Riddle

In which a girl sacrifices everything to save the boy she loves, but to find out he is not the one that needs to be saved. She is.

Tác giả: Khánh Linh

Thể loại: Đồng nhân Harry Potter

Nhân vật chính: Phạm Tâm Khiết / Gabriella Lucy “Gaby” Raines – Tom Marvolo Riddle

Start: 14/01/2018
Finish: –

Mục lục

Epigraph – Cast

Prologue

SCENE I

***

All characters belong to J.K. Rowling, excluding Gaby Raines / Phạm Tâm Khiết and a few others.

***

TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WORDPRESS Khánh Linh VÀ WATTPAD nmklinh

SWEET ADELINE ▷ Chương Sáu

Chương Sáu: Phẩm chất của một Slytherin

By Khánh Linh

Tháng mười một đã tới, tiết trời dần trở nên lạnh hơn.

Sáng sớm, nhiệt độ vẫn còn rất thấp, Adeline tựa đầu vào cửa sổ phòng ngủ, cả người chùm chăn kín mít từ đầu tới chân. Từ đây phóng tầm mắt ra bên ngoài chỉ toàn một màu tối đen như mực, nhưng cô có thể tưởng tượng ra được hồ Đen đã bị đóng băng như một tấm gương lớn.

Tracey vừa thay đồ xong, nhìn thấy Adeline vẫn còn thẩn thờ đứng đó, không khỏi lắc đầu.

“Adeline, mau chuẩn bị đi để còn xuống ăn sáng nữa.”

Adeline thở nhẹ ra một tiếng, sương trắng in lên tấm kính trước mặt “Tôi không đi đâu, tôi muốn ngủ tiếp.”

“Tuỳ bạn vậy.”

Sau khi Tracey bỏ đi, Adeline mới mệt mỏi kéo lê thân mình cùng cái chăn nặng trình trịch về phía giường ngủ. Nằm trên giường, mặc dù khí trời lành lạnh làm mi mắt rất muốn sập xuống, nhưng tinh thần của cô không hiểu vì sao lại tỉnh táo vô cùng.

Suy nghĩ theo từng mảng rành mạch và rõ ràng luồn vào trong óc, Adeline mở to mắt nhìn lên trần nhà, nỗi băn khoăn và sự đắn đo cứ đảo vòng vòng trong lòng cô.

Đến thế giới này đã được chín năm, nhưng cô vẫn luôn có cảm giác như sống trong mộng. Lúc mới xuyên qua, cô đã từng rất tức giận và không cam lòng trong sự mơ hồ, bối rối và hoang mang, cũng đã biết bao lần tìm cách trở về. Nhưng sau lần suýt phải mất mạng vì vụ nổ phép thuật do chính mình gây ra, Adeline mới chịu buông xuôi và đành phải chấp nhận số mệnh. Dù thế giới này chỉ là tưởng tượng, dù trong cuộc đời này cô không phải là nhân vật chính, nhưng gần một thập kỉ đã trôi qua, mưa dầm thấm lâu, tiếp xúc với các nhân vật ở đây, đặc biệt là gia đình của Adeline Avery, nhìn thấy họ mặc dù không được nhắc tới trong truyện, nhưng họ vẫn có một cuộc sống của riêng mình, có vui có buồn có sinh có tử, khiến cô dần dần nảy sinh tình cảm gắn bó với nơi này.

Những người ở đây, họ đã không còn là nhân vật tưởng tượng nữa, họ đều là thật, đều đang sống và hít thở. Có thể cô sẽ bị cuốn vào, hoặc đứng ngoài lề câu truyện, nhưng một khi cô đã chấp nhận việc những nhân vật này là con người bằng xương bằng thịt, thì việc đứng nhìn họ dần đi về cái chết là một việc làm mà đạo đức cơ bản của con người trong cô không cho phép.

Adeline đã từng nghĩ tới việc viết ra hết tất cả những gì cô biết về Trường Sinh Linh Giá của Voldemort rồi gửi cho giáo sư Dumbledore để ông ta đi tiêu diệt, có như vậy thì sẽ không có một ai phải chết cả ngoại trừ tên Chúa tể Hắc ám kia. Nhưng như thế có là công bằng với Harry Potter? Cậu ấy là nhân vật chính, cô không thể tự tiện thay đổi câu truyện, cướp đi một phần cuộc sống của cậu ta. Những năm tháng ở Hogwarts, tình bạn, tình yêu của cậu ấy, chuyến phiêu lưu anh hùng của cậu ấy, không phải là thứ mà cô nên cướp đi. Bảy năm định nghĩa con người của Harry Potter, cô không có quyền thay cậu ấy quyết định.

Vì vậy cô cứ như bị dằn xé giữa hai trạng thái đạo đức và lương tâm, cho đến khi gặp Cedric Diggory, thì cô đã có quyết định. Cô sẽ không thay đổi cuộc đời của nhân vật chính, Harry Potter vẫn sẽ có hành trình đã định sẵn cho cậu ấy, nhưng cô sẽ tham gia vào, không phải vì cảm giác ưu việt khi biết trước cốt truyện, mà là vì cứu người. Adeline chưa bao giờ cảm thấy bản thân có một sự quyết tâm mãnh liệt như thế, còn hơn cả lúc Hải Vân thi vào đại học. Cô không dám chắc đó là vì Cedric Diggory, nhưng cô chắc chắn rằng đó là do chính cô, do tấm lòng của một người hâm mộ dành cho bộ truyện đã là một phần tuổi thơ của mình, của một đứa con gái đã từng khóc thương cho những nhân vật chết bất hạnh trong truyện Harry Potter.

Không biết mình đã miên man suy nghĩ bao lâu, đến khi nghe tiếng gõ cửa phòng, Adeline mới giật mình hoàn hồn. Cô liếc quanh căn phòng không có một ai, tiếng gõ cửa dần trở nên dồn dập, cùng giọng nói nóng nảy mất kiên nhẫn “Có ai trong phòng không?”

Chậm chạp leo xuống giường, cô đi ra mở cửa, thì thấy một cô gái với vẻ mặt khó chịu đang nhìn cô từ trên xuống dưới “Avery?”

Adeline gật đầu “Là em. Có gì không ạ?”

Cô ta hơi nghi ngờ lướt qua mái đầu bù xù cùng thân người quấn chăn như một củ khoai tây của Adeline “Cô biết Travers chứ?”

“Dạ biết, Brian Travers là anh họ của em.”

“Đi ra phòng sinh hoạt chung đi, cậu ta đang tìm cô đấy.”

Ngơ ngác đóng cửa lại, Adeline không tình nguyện đi thay đồ. Cô mặc vào áo len rồi áo khoác và cả áo choàng, đội mũ len, đeo găng tay len, thêm cả khăn quàng cổ của nhà Slytherin, sau đó mới đi ra bên ngoài.

Vừa bước vào phòng sinh hoạt chung, cô đã nhìn thấy Brian Travers đang đứng trước lò sưởi, ánh lửa vàng hắt lên người anh ta, làm cho mái tóc của anh ta trông càng thêm đỏ rực.

“Anh Brian.”

Brian quay đầu lại, nhíu mày nhìn cô “Em lạnh đến thế à?”

Cô nhún vai, hỏi lại anh ta “Anh tìm em có chuyện gì sao?”

Chỉ thấy anh ta gật đầu, rồi nhanh chóng nắm tay cô kéo ra bên ngoài.

“Anh làm gì đấy? Em không ra ngoài đâu, có gì thì anh cứ nói trong này đi.” Adeline giựt tay ra, lùi hai bước về sau, khó chịu gắt. Trời bên ngoài lạnh như thế, cô không muốn đi ra. Hôm nay là thứ bảy được nghỉ, cô nhất quyết không đi ra khỏi phòng.

Dường như nghe được suy nghĩ của Adeline, Brian rút đũa phép ra, chỉ vào quần áo của cô, ngay lập tức cô liền cảm thấy quần áo của mình nóng ran như vừa được đem ra từ máy sấy.

“Anh nghĩ là em không nghĩ ra được Bùa Làm ấm sao, chỉ là em không muốn ra ngoài thôi, thời tiết thì lạnh căm căm, gió lại mạnh như thế…”

Brian cất đũa phép vào trong túi, cắt đứt lời lải nhải của cô “Andy đang tìm em.”

“Anh Andy?” Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện anh ta đang mặc đồng phục Quidditch của nhà Slytherin. Cô hơi rụt cổ lại “Không phải là bắt em bay trên chổi bay đó chứ?”

Brian nhíu mày, dần mất kiên nhẫn “Không đâu, nhanh nào, sao em dong dài như bà anh thế!?” Nói rồi nắm lấy cổ tay cô rồi hai bước thành một bước mà đi lên cầu thang, băng qua hành lang và sân trường, đi tới sân Quidditch.

Đúng như cô dự đoán, trời bên ngoài lạnh hơn trong phòng rất nhiều, sự thay đổi nhiệt độ đột ngột khiến cô có chút hoa mắt váng đầu. Hoặc cũng có thể là do cô nằm trên giường từ sáng tới giờ, ai biết được!?

Mặt trời trên đỉnh đầu như một quả cầu nhỏ toả ra chút ít ánh sáng lay lắt không xuyên qua nổi lớp sương giá dày đặc, những dãy núi phía xa xa cũng bị nhuốm lên một màu xám bạc lạnh lẽo u buồn. Mặt hồ Đen đã kết thành băng, hơi lạnh trắng xoá bốc lên ngun ngút khiến cô cảm thấy da đầu như tê dại.

Ở giữa sân Quidditch lúc này là hai đội bóng mang hai màu áo khác nhau, xanh lá và vàng cam. Vừa nhìn thấy tình cảnh như thế, Adeline đã cảm thấy cơ thể mình còn lạnh hơn lúc trước, nghiến răng rít lên “Brian, chuyện gì thế này?”

“Bọn anh giành sân tập với tụi Hufflepuff, để trả thù cho bọn em.”

“Cái gì?” Cô gần như hét lên, ngỡ ngàng đến nỗi hai mắt mở to, trừng trừng nhìn anh ta.

Brian liếc nhìn phản ứng của cô, rồi đi về phía trước, tiến lại gần Andrew, ghé tai thì thầm gì đó, chỉ thấy Andrew nhìn về hướng này, rồi tiến lại phía cô, Brian nối gót theo sau.

Trước khi cô kịp mở miệng, Andrew đã ếm Bùa Bịt tai lên tất cả mọi người phía sau, rồi quay đầu nhìn cô. Adeline nhíu mày, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

“Andy, anh đang làm cái gì vậy?”

Andrew nhếch môi, đôi mắt xanh như loé lên ánh sáng sắc lạnh “Câu này phải là anh hỏi em mới đúng. Pansy đã nói hết mọi chuyện cho anh nghe rồi, tại sao em lại không nói với anh!?”

Cô nhìn về phía đội Quidditch của Hufflepuff, tất cả mọi người đều đang tức giận, khuôn mặt đỏ bừng bừng như vừa cãi lộn xong, chỉ có Cedric Diggory là có vẻ bình tĩnh hơn cả, nhưng gương mặt lạnh lùng, làn da tái nhợt và ánh mắt đen kịt cho thấy anh cũng đang rất tức giận.

“Được, vậy để em nói cho anh nghe.” Cô dời mắt, ngước nhìn Andrew “Sự thật là Parkinson cứ liên tục gọi người khác là Máu bùn, cho nên người ta mới tức giận. Tất cả đều là lỗi của cô ta, là do cô ta bắt đầu trước.”

“Anh biết, như vậy thì bọn nó càng không có quyền gì để sỉ nhục em cùng ba em.” Nhắc tới hai từ sỉ nhục, mày của Andrew khẽ nhăn lại, vẻ mặt khó chịu như vừa nuốt phải ruồi bọ.

“Sỉ nhục sao? Vậy em hỏi anh, có phải ba mẹ em là Tử thần thực tử không? Có phải ba em đang ở trong nhà ngục Azkaban không? Phải, tất cả đều là sự thật, là sự thật thì không sợ người ta nói.”

Andrew lắc đầu “Pansy nói đúng, em quá yếu đuối, thật không thích hợp với Slytherin.”

Adeline cảm thấy có chút khó thở. Cô gượng cười hai tiếng, giọng lạc hẳn đi “Vậy theo anh thì như thế nào mới thích hợp với nhà Slytherin? Phải gọi Muggle-born là Máu bùn? Phải căm ghét Muggle và tôn sùng thuần huyết? Phải ích kỉ, xấu xa và không màng lí lẽ? Hay là phải làm Tử thần thực tử, đầu quân cho Voldemort?”

Câu nói cuối cùng của cô vừa dứt, một trận gió rét lạnh liền thổi qua, mặt Andrew trắng bệch hẳn đi như không còn huyết sắc, Brian đứng bên cạnh cũng kinh hoàng nhìn cô.

“Adeline Marie Avery.” Andrew từng từ thật chậm rít qua kẽ răng, khiến tim cô nhói lên sợ hãi. “Em mau sửa lại cái thái độ này của em ngay. Những lời như thế không bao giờ được nói ra nữa, Brian và anh sẽ vờ như chưa bao giờ nghe thấy.”

“Em thấy em nói chẳng có gì là sai cả, phần lớn Slytherin đều là tay sai cho Kẻ đó mà.” Adeline cảm thấy đầu mình do lạnh quá mà hỏng mất rồi. Lần đầu tiên cô nhận ra, khi mình tức giận cũng có thể cứng đầu cứng cổ và ngang bướng như thế.

“Em thôi ngay.” Trong suốt nhiều năm sống chung, đây có lẽ là lần duy nhất cô thấy Andrew mất bình tĩnh mà hét lên như thế. Khuôn mặt anh tái nhợt, hai má đỏ bừng, đôi mắt xanh dường như chuyển thành màu đen. “Anh quá thất vọng về em, em như vậy sẽ mãi mãi không bao giờ xứng đáng với nhà Slytherin, với gia tộc chúng ta.”

Adeline mím môi, qua một hồi, cô mới khó nhọc lên tiếng “Xứng đáng? Em không cần. Em không hiểu cái niềm tự hào về Slytherin của anh là như thế nào, nhưng đối với em, ngay từ lúc đầu, em đã không muốn vào Slytherin chút nào cả, và em không hiểu tại sao Chiếc nón Phân loại lại chọn em vào đây. Em vốn muốn vào Hufflepuff cơ.”

Thấy vẻ mắt khiếp sợ của Andrew, cô càng nói lớn hơn “Phải, anh không nghe lầm, là Hufflepuff. Em chưa bao giờ nghĩ Hufflepuff bất tài vô dụng, mà em rất ngưỡng mộ họ. Họ có trái tim và lòng nhân hậu, những thứ đó chính là vũ khí mạnh nhất trên đời. Anh nhìn xem, có bao nhiêu Tử thần thực tử đến từ nhà Slytherin? Vô số. Gryffindor và Ravenclaw? Khá nhiều. Nhưng còn Hufflepuff? Không có ai cả. Vì vậy việc anh là thuần huyết, việc anh là Slytherin, chẳng có gì đáng để tự hào cả.”

Andrew giơ tay phải lên, mang theo tiếng gió rít gào nhắm vào má cô mà đánh xuống, nhưng Brian đã nhanh tay chụp lấy tay anh ta “Andy, dừng lại.”

Mặc dù anh ta không đánh cô, nhưng cô vẫn nhận thấy má mình nóng ran. Thân thể cô có cảm giác lạnh vô cùng, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm tháp gì so với cái lạnh trong lòng. Cơn tức ngực âm ỉ khiến mặt cô trắng bệch, hơi thở tắt ngẽn trong phổi, cả người giống như đang chìm vào trong một hố băng vậy, vừa lạnh lẽo vừa đau đớn tuyệt vọng.

“Việc của gia đình chúng tôi không cần người ngoài như cậu xen vào.” Andrew hất tay Brian ra, gương mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, lồng ngực kịch liệt phập phồng.

Hai mắt anh ta như hai quả cầu lửa ngùn ngụt nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô thấy mình như đang bị tra tấn giữa hai tầng nóng lạnh trái ngược đan xen.

“Bây giờ, đối với anh Avery đây, thì tôi cũng là người ngoài, có phải không?” Adeline lạnh lùng nhìn đáp lại “Tôi luôn luôn tin tưởng rằng trong Slytherin vẫn có người tốt, nhưng đáng tiếc, theo tôi thấy, thì trong số đó không hề có anh.”

Nói rồi cô liền bỏ đi, lưu lại một câu nói tàn nhẫn như rắn độc bò trườn khắp người Andrew.

Cuộc cãi vã nảy lửa giữa hai anh em nhà Avery, bằng cách này hay cách khác, chỉ trong vòng nửa ngày ngắn ngủi đã lan truyền khắp trường, làm cho Tracey và Daphne đang trầm mình trong thư viện cũng phải vội vã lo lắng chạy về.

Mệt mỏi nằm trên giường giả vờ ngủ, cô nghe thấy hai người bạn của mình rủ rỉ thì thầm với nhau, sau đó có tiếng mở cửa rồi đóng lại. Cô quay đầu, chỉ thấy một mình Tracey đang ngồi trên giường của cô ấy, nhìn sang cô.

Tracey mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng quan tâm “Daphne đã đi nhà bếp lấy đồ ăn cho bạn rồi. Sáng giờ bạn chưa ăn gì, nên bọn tôi khá lo…”

Adeline chống tay ngồi dậy, khoác cái chăn dày cộm lên người, chỉ lú ra nửa khuôn mặt cùng đỉnh đầu rối bù.

“Bạn không sao chứ?”

Adeline ậm ừ, sau đó hỏi lại “Bọn họ bên ngoài đang nói gì về tôi?”

Tracey trả lời một cách cẩn thận “Không ai biết chuyện gì thật sự xảy ra, vì người tại đó cũng không nghe thấy gì do Bùa Bịt tai, nhưng bọn họ nói…nói là…anh Avery đánh bạn.”

Cô khịt mũi “Anh ấy không có đánh tôi. Dù Brian không ngăn lại, anh ấy cũng sẽ không đánh, anh ấy được giáo dục nghiêm khắc như thế, sẽ không bao giờ đánh phụ nữ, cho dù là giận tới mức nào.”

Tracey lúng túng gật đầu, không biết nên đáp lại như thế nào.

Qua một lúc lâu sau, Adeline mới ngồi thẳng dậy, làm lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại rất thanh tỉnh, trong vắt xinh đẹp, nhìn thẳng vào Tracey, khiến cô ta hơi ngẩn người, vì cô cứ ngỡ Adeline đã khóc trước đó.

“Tracey, tôi muốn hỏi bạn một chuyện?”

“Chuyện gì?”

“Việc bạn cảm thấy bình thường khi gọi Muggle-born là Máu bùn. Là do ba mẹ bạn ghét Muggle-born và Muggle? Là do bạn được nuôi dạy trong cái định kiến đó?”

Tracey cảm thấy hơi bị tổn thương vì lời nói thẳng thắn không chút kiêng dè gì của Adeline, nhưng cô ta biết Adeline đang buồn nên cũng không muốn cãi lại. Suy nghĩ một chút, cô ta trả lời.

“Không. Bà nội tôi là Muggle-born, nên sao ba tôi có thể ghét Muggle-born và Muggle được chứ. Còn mẹ tôi, mặc dù là thuần chủng, nhưng qua việc lấy ba tôi thì chứng tỏ rằng mẹ tôi cũng chẳng có định kiến gì với họ cả.”

“Vậy tại sao bạn lại như vậy?”

“Có thể là vì vào nhà Slytherin, xung quanh tôi ai cũng gọi như vậy, nếu tôi không làm theo thì sẽ giống như một kẻ lạc loài. Hoặc là vì tôi, trong quá trình tự nhận thức, cảm thấy thuần huyết và máu lai cao quý hơn nhiều so với Muggle-born và Muggle.”

Adeline gật đầu, ngẫm nghĩ thật kĩ, sau đó nghe thấy tiếng Tracey vang lên lần nữa “Điều tôi thật không ngờ, đó chính là bạn. Bạn là thuần huyết, gia tộc bạn là dòng họ thuần chủng cao quý nhất, bạn có quyền khinh thường bọn người Muggle-born và Muggle, nhưng bạn lại không làm vậy. Tại sao?”

Adeline nhếch môi, cười có chút chua xót “Quyền? Ai cho tôi cái quyền xem thường người khác? Là bọn thuần chủng khác tự đặt ra cái quyền đó sao? Ồ, hay là giống như con người, cảm thấy mình cao cấp hơn các loài động vật khác? Ngay cả Merlin, ngay cả Chúa cũng không có quyền xem thường bất kì thứ gì cả.”

Tracey kinh ngạc nhìn cô, trong lòng không rõ là tư vị gì. Adeline nghĩ mình đã doạ sợ cô ta, cho nên hơi mỉm cười nhẹ, tỏ ý không có chuyện gì phải lo, sau đó nằm xuống giường, chùm chăn qua đầu.

Trong bóng tối, cô nghĩ lại về những gì mình nói, và những gì Tracey đã nói. Adeline biết một phần trong cô đồng ý với những điều Tracey làm. Nếu đổi lại cô chính là Adeline Avery chân chính, không có kí ức của kiếp trước, thì cô cũng sẽ giống như mọi thuần huyết nhà Slytherin khác, vô cùng ngạo mạn về dòng máu chảy trong huyết quản của mình. Đó cũng là lí do Chiếc nón Phân loại chọn cô vào Slytherin, bởi vì Châu Hải Vân cũng rất tham vọng và kiêu ngạo. Nhưng bởi vì cô từng là người thường, hay nói đúng hơn là Muggle, cho nên cô mới miễn nhiễm với định kiến của thế giới phù thuỷ.

Thì ra Hải Vân cô là một kẻ đạo đức giả như thế!

.

Trưa hôm sau, vào đúng mười một giờ, dường như cả trường đều đổ ra để xem trận đấu Quidditch đầu tiên trong năm giữa đội Slytherin và đội Gryffindor.

Ngồi trên ghế cao, gió lạnh từng cơn quất vào mặt, nhưng có lẽ vì không khí náo nhiệt đang dần ấm lên nên Adeline cũng không cảm thấy lạnh lắm.

Nhìn đội Quidditch của Slytherin bay lượn trên cao, xung quanh vang lên tiếng hô to phấn khích “SLYTHERIN! SLYTHERIN! SLYTHERIN!” Từng tiếng đánh vào màng nhĩ, khiến adrenalin chảy rần rần trong động mạch của cô.

Adeline cả người vận đồng phục Slytherin, đội nón màu xanh lá in biểu tượng Slytherin, bên cạnh là Tracey đang hào hứng cổ vũ, bỗng làm cô cảm thấy chính bản thân mình cũng đang hoà vào làm một với các học sinh nơi đây, mong muốn đội Slytherin thắng.

Có lẽ vào lúc cô không nhận ra, thì cô đã dần xem Slytherin là nhà của mình. Cô sẽ vui nếu Slytherin được điểm cộng, sẽ buồn khi Slytherin bị trừ điểm. Và vào lúc này, vì biết nhà Gryffindor sẽ thắng, nên Adeline thấy khá thất vọng.

Slytherin, dù cô có chối bỏ thế nào, cũng sẽ là ngôi nhà cô sẽ sống, sinh hoạt và học tập trong suốt bảy năm. Tính cách và suy nghĩ, nhận thức của cô cũng phù hợp với tiêu chí của Slytherin, Slytherin sẽ mãi mãi là một phần trong cuộc đời cô. Dù cô không đồng ý với cái ý tưởng về thế giới không có Muggle và Muggle-born, nhưng không có nghĩa là cô ghét tất cả về Slytherin. Giống như cho dù cô cãi nhau với Andrew, thì cô cũng không thật sự giận anh ấy, vì anh là người nhà của cô.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Adeline, Andrew từ trên cao nhìn xuống cô, nhưng chưa đợi cô kịp phản ứng, anh đã quay đầu bay đi.

“Yeahhh.” Tracey vui mừng hoan hô, Adeline hơi giật mình, thì ra Truy thủ Slytherin đã ghi thêm bàn.

Nhưng mà đó không phải là điều cô quan tâm lúc này. Nhìn thấy Harry Potter đang chao đảo giữa không trung trên cây chổi vung vẩy dữ dội như muốn hất ngược người cưỡi nó, Adeline liền mượn cái ống nhòm của Tracey, rồi nhìn hướng về phía cái chồi của giáo viên.

Quả thật vậy, giáo sư Quirrell đang nhìn đăm đăm về phía Harry, miệng lẩm nhẩm thần chú.

“Ối, chuyện gì thế kia?”

Nhiều tiếng kêu kinh ngạc phát ra, Adeline ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy Harry đang lủng lẳng giữa không trung, một tay cố bám vào cán chổi, còn cây chổi, dưới sự ám bùa của giáo sư Quirrell, vẫn cứ liên tục giật mạnh như người điên. Hai anh em nhà Weasley phải bay vòng vòng bên dưới để nếu Harry có rơi xuống thì sẽ đỡ được.

“Chuyện gì xảy ra với cây chổi của Potter vậy?” Daphne đứng bên phải cô thốt lên.

Adeline không trả lời, mà tiếp tục nhìn về phía giáo sư Quirrell. Chỉ thấy ông ta không biết bị ai đụng phải mà ngã qua một bên, rồi đột nhiên áo choàng của thầy Snape bị bắt lửa và bốc cháy.

Biết là do Hermione làm, Adeline thở dài, trả ống nhòm lại cho Tracey.

Qua chừng mấu giây sau, cây chổi mới ngừng lại, Harry gắng gượng trèo lên, ngồi thẳng trở lại, vững vàng như trước. Chưa được bao lâu, cậu ta đã lao nhanh xuống đất, bụm miệng nôn thốc nôn tháo, rồi khạc ra một thứ vàng choé. Harry giơ nó lên cao, hét to.

“Tôi bắt được banh Snitch rồi!”

Sau khi trận đấu kết thúc, giữa những tiếng than vãn và gương mặt thất vọng của học sinh nhà Slytherin, Adeline len mình lách qua đám đông, thẳng hướng đến thư viện. Nếu cô nhớ không nhầm thì bộ ba sau hôm nay sẽ biết về Nicolas Flamel thông qua bác Hagrid. Cô muốn tham gia với bọn họ thì phải tìm được cuốn sách viết về Flamel để đưa cho tụi Harry. Và cô cũng phải căn thời gian cho thật chuẩn, để mọi chuyện không có gì thay đổi so với cốt truyện.

Nhưng khi cô nhìn những cuốn sách to dày xếp chật ních trên hàng trăm kệ sách, Adeline mới nhớ ra một việc quan trọng, đó là cô không hề nhớ tên tựa sách mà Hermione đã tìm ra về Nicolas Flamel.

Nếu có Andrew ở đây, hay Brian cũng được, cô còn có thể hỏi, nhưng tiếc là họ còn không thèm nhìn cô lấy một cái.

Thế là cô đành bắt đầu tìm những cuốn sách viết về thuật giả kim và về những phát minh nổi tiếng trong giới pháp thuật. Đang cố gắng lấy ra một cuốn sách khá nặng, thì Adeline có cảm giác như có một người đang đứng sau lưng mình. Quay đầu ra sau, chống lại một gương mặt điển trai vẫn còn khá non nớt, đôi mắt xám của anh ta mang theo ý cười nhìn cô.

“Cedric.”

“Chào em, Adeline.”

Cedric cũng không đứng quá gần cô, vẫn duy trì một khoảng cách nhất định, để không khiến cô giật mình hay cảm thấy khó chịu.

“Em có cần tôi giúp gì không?” Cedric nhìn lướt qua cuốn sách tay cô đang nắm hờ, lịch sự hỏi.

“À, không cần đâu ạ.” Adeline lắc đầu, sau đó mạnh tay rút cuốn sách ra khỏi kệ, rồi dùng hai tay đỡ lấy, ôm sát vào ngực.

Cedric gật đầu, sau đó tránh qua một bên để cô đi tới đặt quyển sách lên bàn.

“Chuyện hôm qua, tôi rất xin lỗi anh.”

Chần chừ một chút, Adeline mới lên tiếng. Thật ra không biết tại sao cô cảm thấy khá bất công cho đội Slytherin, bởi vì hôm nay bọn họ có trận đấu nên đội Hufflepuff không thể nhường sân cho họ tập một chút sao. Nhưng cô cũng biết mình đang hơi bị vô lí, dù sao đội Hufflepuff cũng đã đăng kí sân trước, không thể vì họ tốt bụng mà đòi hỏi quá đáng được.

“Em không cần xin lỗi, không phải là lỗi của em.”

“Nhưng là lỗi của đội Slytherin chứ gì?” Trước khi cô kịp nhận ra thì lời nói trào phúng cứ như thế tuôn ra khỏi miệng.

“Anh xin lỗi về trận đấu hôm nay.” Cedric có vẻ như không lấy làm phiền lòng vì câu nói của cô, vẫn rất ôn hoà mỉm cười, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng.

Anh càng như thế càng khiến cô cảm thấy bản thân nhỏ nhen hèn mọn. Adeline hơi hé môi mỉm cười, cố gắng khiến cho giọng nói bình thường trở lại “Không sao cả.”

Cô nhấc quyển sách trên bàn lên “Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

Khẽ gật đầu chào, cô quay lưng bỏ đi. Vừa bước chân ra khỏi thư viện, vì cuốn sách đè nặng trên tay nên cô không thể giơ tay táng cho mình một cái.

Mày tức giận cái gì hả Adeline? Người ta đã làm cái gì mày chưa? Mày điên cái gì?

Vừa đi cô vừa tự chửi rủa bản thân. Mà có lẽ là vì dư âm của cuộc cãi vã hôm qua khiến tinh thần của cô không được ổn định cho lắm. Chắc vậy!

Rẽ qua bước ngoặt hành lang, cô bất ngờ bắt gặp bộ ba Harry, Ron và Hermione, trông ai cũng có vẻ vui mừng, khuôn mặt bừng sáng tràn đầy niềm hân hoan hứng khởi.

“Chào các bạn.”

“Chào Adeline.” Cả ba cùng chào lại.

“Harry, chúc mừng bạn. Pha bắt trái banh Snitch của bạn thật tuyệt vời.” Adeline thật lòng chúc mừng Harry.

“Cảm ơn bạn.” Harry ngại ngùng đáp, hai má đỏ lên.

“Nhưng mà, lúc ấy cây chổi của bạn có chuyện gì vậy? Trông như có ai đó đã phù phép nó vậy?”

“Phải đó, chính là lão Snape đã làm.” Ron tức giận trả lời, không để ý Hermione đang khìu nó.

“Giáo sư Snape? Các bạn chắc chứ?”

Hermione liếc nhìn Harry, gật đầu “Chắc chắn, chính tôi thấy mà. Tôi đã phải làm cái áo choàng của ổng bắt lửa mới có thể khiến ổng ngừng phù phép cây chổi của Harry đó.”

“Nhưng tại sao thầy Snape lại phải làm vậy?”

Cả ba liếc nhìn nhau, rồi nhìn xung quanh. Khi chắc chắn không có ai, cả ba mới tiến lại gần Adeline, Harry thì thầm “Ổng đang muốn đánh cắp thứ gì đó mà con chó ba đầu đang canh giữ, mình đã thấy chân ổng bị thương và nói về con chó ba đầu với ông Filch. Bác Hagrid nói là cái thứ đó có liên quan tới Nicolas Flamel.”

“Nicolas Flamel? Hình như cái tên này tôi đã thấy qua ở đâu rồi!?”

Sau khi đồng ý với tụi Harry về việc sẽ ráng nhớ lại đã từng đọc qua ở đâu về Flamel, cô chào tạm biệt bọn họ rồi đi về phía tầng hầm nhà Slytherin.

Harry lại nghi ngờ thầy Snape, và Adeline thấy mình phải làm quen với việc đó cho tới năm thứ bảy, cho tới khi Snape chết và Harry biết được sự thật.

Không, cô không thể để giáo sư Snape chết. Cô cảm thấy việc cứu ông ta cũng quan trọng như việc cô phải cứu Cedric vậy. Severus Snape là một người đàn ông tốt, ông ta đã dành cả đời để yêu một người phụ nữ và chăm sóc con của cô ta, nhưng việc cứu Snape khá rắc rối, vì có liên quan tới cái chết của giáo sư Dumbledore và cả việc làm nội gián bên phe Hắc ám nữa.

Tuy vậy, dù thế nào đi nữa, Severus Snape xứng đáng hơn thế nhiều. Ông ta xứng đáng có được hạnh phúc cho riêng mình, chứ không thể cứ sống mãi với cái bóng của quá khứ.

Adeline còn nhớ mình đã khóc như thế nào khi đọc tới đoạn hội thoại kinh điển giữa Dumbledore và Snape.

“After all this time?”

“Always.”